Home » Blog » Cạm bẫy đáng sợ nhất đời người là gì?

Cạm bẫy đáng sợ nhất đời người là gì?

Một đội thám hiểm núi tuyết của Mỹ công khai tuyển thành viên cho chuyến thám hiểm mới. Bài kiểm tra tâm lý cuối cùng chỉ có 15 người tham gia. Tất cả họ đều là những ứng viên xuất sắc, tuy nhiên chỉ có duy nhất một thí sinh trả lời chính xác câu hỏi của giám khảo.

“Nếu bây giờ cậu sắp leo tới đỉnh Everest nhưng trước mặt cậu không xa lại có một thành viên khác. Điều này có nghĩa là người kia sẽ lên đỉnh núi trước cậu và cậu chỉ có thể về thứ hai, lúc đó cậu sẽ làm thế nào?”

Ứng viên đầu tiên đáp: “Không phải chỉ vài bước chân thôi sao? Tôi sẽ nhanh chóng tăng tốc để vượt qua anh ta và trở thành người đầu tiên leo lên đỉnh núi”.

Mark nghe xong liền lắc đầu nói: “Chàng trai trẻ, cậu không thích hợp để trở thành thành viên của đội leo núi”.

“Tại sao?” , ứng viên đầu tiên hỏi lại.

“Một lát nữa, tôi sẽ cho cậu đáp án, cậu cứ ra ngoài đi”.

Chàng thanh niên buồn bã ra khỏi phòng.

Trong số 15 ứng viên lọt vào vòng thi cuối cùng này, có 14 người đưa ra đáp án sẽ vượt qua một thành viên đang ở phía trước để trở thành người đầu tiên chinh phục đỉnh Everest.

Duy chỉ có ứng viên cuối cùng bước vào phòng phỏng vấn là có đáp án khác.

Chàng trai này nhìn không được tráng kiện như những người khác và câu trả lời của anh ta cũng hoàn toàn khác biệt so với những người vào trước: “Không có gì, cứ để anh ta lên trước đi, tôi về thứ hai cũng được”.

“Tại sao vậy chứ?”

Người thanh niên đáp: “Tôi không muốn tranh luận ai là thứ nhất, ai là thứ hai. Tôi chỉ muốn leo núi tuyết thôi. Với tôi, việc là người thứ mấy leo lên đỉnh núi không quan trọng, chỉ cần đặt chân lên đó là được rồi, đó chính là mục tiêu của tôi”.

Nét mặt Mark tỏ ra hưng phấn thấy rõ. Anh nói: “Chúc mừng cậu, cậu nhất định có thể trở về từ núi tuyết. Cậu chính là thành viên mới duy nhất được chọn lần này”.

Những người khác sau khi biết kết quả tuyển chọn đã tỏ ra vô cùng khó hiểu. Và Mark bắt đầu giải thích:“Tôi đã gắn bó cả cuộc đời mình với núi tuyết và tôi hiểu rằng, núi tuyết không phải là một nơi ồn áo náo nhiệt, cũng không phải là một nơi bằng phẳng. Đó là nơi lạnh đến âm mấy chục độ, ở đó không khí vô cùng loãng, muốn hít thở một hơi bình thường cũng vô cùng khó khăn, tuyết dưới chân có thể lở và đẩy con người vào tay tử thần bất cứ lúc nào. Nếu như bạn muốn vượt qua người khác, bạn không thể không tăng tốc, mà như thế, chắc chắn bạn sẽ thiếu oxy. Trong môi trường không khí loãng như trên đỉnh núi tuyết, hệ hô hấp của bạn sẽ nhanh chóng gặp vấn đề, khiến bạn ngã gục trên tuyết vừa trơn vừa lạnh”.

Rồi với nét mặt đau buồn, trầm ngâm, Mark nói tiếp: “Thực ra rất nhiều thành viên trong đội thám hiểm của chúng tôi không phải vì không đủ thể lực hay kỹ năng chưa thuần thục mà chính bởi một chút dục vọng trong nội tâm mà mãi mãi bỏ mình trong núi tuyết, không thể trở về”.

Câu chuyện về tâm thái của người leo núi nào có khác chi với triết lý nhân sinh của đời người. Trong cuộc sống này, những người chất chứa quá nhiều công danh lợi lộc trong tâm, thử hỏi có mấy người thực sự “leo” được đến đỉnh cao mà họ mong đợi?

Quả thật trên đời này, dục vọng là thứ cạm bẫy nguy hiểm nhất và cũng đáng sợ nhất đối với con người. Vì ganh tức đố kị, vì mong muốn là kẻ đầu tiên đặt chân lên đỉnh núi kia, mà quên mất rằng khí lực bản thân có hạn, nền đất dưới chân không vững vàng, rồi tự mình dấn thân vào chốn nguy hiểm. Dù có leo lên được “đỉnh cao” vạn người thèm muốn, thử hỏi vinh quang ấy tồn tại được mấy chục năm? Danh vọng ấy đến lúc nhắm mắt xuôi tay thì nào còn ý nghĩa?

Trong cuộc sống, quý nhất chính là những người không toan tính thiệt hơn, trọng đức trọng nghĩa hơn bạc tiền, sẵn sàng giúp đỡ người khác trên đôi vai mình. Chẳng phải vẫn có câu rằng chiến thắng không phải là tất cả, giúp người khác chiến thắng mới là điều ý nghĩa nhất đó sao!

Có câu “Nhân sinh như mộng”, đời người trong thoáng chốc là qua đi, vinh hoa phú quý của thế gian cũng chỉ như mây khói thoảng qua, không gì có thể giữ mãi. Duy chỉ có một tâm hồn thanh cao, trong sạch, tấm lòng thiện lương và nội tâm an hòa mới là thứ tài sản mang đến cho ta hạnh phúc vĩnh hằng. Bởi vậy, hãy cứ rộng lòng giúp đỡ và bao dung người khác, bởi “Bàn tay tặng hoa hồng còn lưu lại hương thơm”…

( sưu tầm )